Thứ Năm, ngày 31 tháng 1 năm 2008

Võ Thị Hảo: 'Truyện của tôi bị ăn cắp trắng trợn'


Võ Thị Hảo: 'Truyện của tôi bị ăn cắp trắng trợn' magnify

Trên báo Văn Nghệ số 26, ra ngày 25/6, có đăng truyện ngắn "Máu của lá" của tác giả Phạm Minh Phong. Nhận thấy nội dung tác phẩm này giống "như khuôn đúc" với truyện ngắn "Máu của lá" trong tập "Người sót lại của rừng cười" (NXB Phụ Nữ, 2005) của mình, nhà văn Võ Thị Hảo đã bày tỏ nỗi bức xúc.

- Đã bao giờ chị lấy bút danh Phạm Minh Phong để gửi truyện ngắn “Máu của lá” lên báo?

- Tôi là Võ Thị Hảo chứ không phải Phạm Minh Phong. Tôi không bao giờ cần thiết phải lấy bút danh này.

- Truyện “Máu của lá” được chị viết từ bao giờ?

- Tôi viết xong vào tháng 6/1992.

- Truyện được dựa trên ý tưởng nào?

- Khơi gợi ý tưởng cho truyện Máu của lá là số phận một người em gái bạn thân của tôi, hiện sống ở Mai Dịch. Nhưng đó chỉ là sự khơi gợi, cuộc sống hiện nay của cô khác với cuộc sống của nhân vật Tâm trong truyện. Ở tác phẩm Máu của lá, tôi để nhân vật Tâm sống bằng ảo tưởng, bằng những hình ảnh đẹp của một tình yêu không có thật. Có ba người đàn ông đã thay phiên nhau viết những lá chất chứa đầy yêu thương, an ủi động viên Tâm, giúp Tâm có thêm nghị lực để sống.

- Truyện “Máu của lá” đã in mấy lần?

- Trên hai lần, một lần ở báo và một lần ở sách, tôi có thể chứng minh ngay lập tức. Truyện ngắn này đã in trong tập truyện đầu tay của tôi là Biển cứu rỗi, tác phẩm được trao giải trong cuộc thi Truyện ngắn và Tiểu thuyết của NXB Hà Nội. Cùng năm đó, nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ và Y Ban cũng đoạt giải.

- Chị nghĩ gì khi truyện “Máu của lá” đăng báo nhưng tên tác giả lại là Phạm Minh Phong?

- Tôi đọc dứt cái truyện này và thấy người có tên Phạm Minh Phong đạo truyện của tôi đến hơn 99%. Anh ta "vui tính" đến mức copy y chang từ tiêu đề truyện ngắn, đến từng dấu chấm, dấu phẩy. Chỉ khác có điều, tên các nhân vật được anh ta thay toàn bộ. Tôi thấy đó là sự ăn cắp trắng trợn, nếu như tôi không nhìn tận mắt, tôi sẽ không tin vào điều này.

Tôi thấy Phạm Minh Phong đang "giỡn chơi", chứ một người bình thường không ai làm trò hề như thế. Đây là sự vi phạm bản quyền trắng trợn, nhất là khi chúng ta đang tham gia công ước Berne và luật sở hữu trí tuệ.

- Chị nghĩ gì về tình trạng đạo văn ngày nay?

- Tôi quan niệm rằng: Nếu anh không viết được văn thì anh có thể về nhà đi cày bừa, làm thuê cuốc mướn, hoặc anh có thể làm nghề nghiệp sang trọng nào khác. Chứ lôi văn chương ra để đạo, để tiến thân bằng con đường văn chương quả thật là nguy hiểm. Người xưa đã nói: “Lập thân tối hạ thị văn chương”. Khi anh đạo văn trắng trợn để đi vào nghề viết, đó là sự thiệt hại lớn cho bạn đọc. Tôi nghĩ rằng, nhất thiết, mỗi người viết đều cần có trách nhiệm công dân trước tiên.

Về việc này, dù tôi có là người thờ ơ hay rộng lượng đến đâu cũng không thể im lặng được. Tôi sẽ kiện đến tận cùng để tìm ra chân lý của sự thật.

Từ Nữ Triệu Vương thực hiện

Phỏng vấn nhà văn Võ Thị Hảo.


Phỏng vấn nhà văn Võ Thị Hảo.magnify

Võ Thị Hảo: 'Làm phong ba trên văn đàn, cần tri âm'


Tiểu thuyết "Giàn thiêu" của Võ Thị Hảo gây tiếng vang và gặt hái giải thưởng Hội nhà văn Hà Nội trong năm 2004. Năm nay, người đàn bà viết ấy lại cặm cụi thai nghén tác phẩm với những cảm hứng mới.

- Người ta nói Võ Thị Hảo không còn trẻ, nhưng với "Giàn thiêu" chị đã tự trẻ hoá mình. Chị nghĩ sao?

- Bản thân tôi chỉ viết như tôi có, không bao giờ nghĩ mình trẻ hay già. Tôi sẽ viết tiếp, viết theo sai khiến của tiềm thức. Hết lòng mình. Và nếu còn viết được như vậy, tôi mãi trẻ. Cũng như nhiều đồng nghiệp của tôi, nếu viết hết lòng mình, họ trẻ mãi mãi.

- Gần đây, các nhà văn trẻ đắt khách. Chị nói gì trước hiện thực đó?

- Rất đáng mừng. Nhà văn trẻ mà không đắt khách, thì buồn tủi cho nền văn học quá.

- Nhưng các nhà thơ trẻ lại như bị bỏ rơi. Chị giải thích thế nào?

- Không ai bỏ rơi các nhà thơ trẻ cả. Khả năng biểu hiện và xuất bản của thơ luôn bị hạn chế. Thơ rất khó bám sát được những khát vọng của đời sống. Lâu lâu, chúng ta có một vài nhà thơ làm dấy lên một vài làn sóng. Thế là cũng chẳng đến nỗi nào. Làm nên phong ba trên văn đàn, dù văn hay thơ, đều cần có những kẻ tri âm và dám đi đến cùng cho cuộc tri âm đó.

- Mới đây, người ta nói nhiều về "Chuyện của thiên tài" của Nguyễn Thế Hoàng Linh mà nhà văn Hồ Anh Thái phát hiện. Chị đánh giá thế nào về việc phát hiện và giúp đỡ những cây bút trẻ?

- Phát hiện và giúp đỡ cây bút trẻ là thú vui của những người đi trước, là trách nhiệm của những người đang ăn lương để "chăn dắt" nền văn học. Người tự tin và sang trọng luôn thấy hạnh phúc khi tự mình phát hiện một ngôi sao thật.

- Sau "Giàn thiêu", chị đang bắt tay vào một tác phẩm nhiều tâm huyết. Đó là tác giẩm gì vậy?

- Tôi đang viết tiểu thuyết Dạ tiệc quỷ. Mới được nửa chặng. Khác Giàn thiêu, đây là cuốn tiểu thuyết về đề tài hiện đại. Đương nhiên là có nhiều nhân vật và có thế giới của quỷ. Cuộc sống của nhiều người trở thành dị dạng sau những biến động vượt quá sức chịu đựng của bản thân họ và của đất nước. Nhưng trên đó, vẫn có những thiên thần không chân bay lượn và lập lại công bằng cho cõi dương theo cách của họ...

- Để đánh giá tổng quan về diện mạo văn chương hiện nay, chị sẽ nói gì?

- Tôi thấy có nhiều tác phẩm hay, nhiều đồng nghiệp có tài, hơn thời trước nhiều. Vậy mà một số người cứ đua nhau bảo là một nền văn học không có tác phẩm đỉnh cao, một nền văn học bình lặng. Lạ thật đấy!

- Thử hình dung sau 10 năm nữa, văn học Việt Nam sẽ ra sao?

- Cởi mở hơn, phóng khoáng hơn. Hội nhập quốc tế, chắc cũng phải bỏ bớt vài hàng rào cho văn học chứ.

(Theo Netnam)